Sutra Library

Kinh Bản Nguyên Của Chư Pháp

諸法本經

吳 支謙譯

Taishō T01n0059 · Tập 1

English Deutsch Français Español Português Tiếng Việt 中文

Đọc trong thư viện tương tác →

Quyển 1

聞如是:

Tôi nghe như vầy:

一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨園。佛
告諸比丘:「聽吾說諸法本。」對曰:「唯然。」

Một thời, Đức Phật ở tại nước Xá Vệ, trong vườn Cấp Cô Độc thuộc rừng cây Kỳ Đà. Đức Phật bảo các vị Tỳ Kheo: «Hãy lắng nghe Ta thuyết về cội gốc của các pháp.» Các vị Tỳ Kheo đáp: «Dạ vâng, bạch Đức Thế Tôn.»

世尊
曰:「若有外道異學有來問者:『何謂法本?』當
答言:『欲為諸法本。何謂習?更為習。何謂
同趣?痛為同趣。何謂致有?念為致有。何謂
明道?思惟為明道。何謂第一?三昧為第一。
何謂最上?智慧為最上。何謂牢固?解脫為
牢固。何謂畢竟?泥洹為畢竟。』

Đức Thế Tôn dạy: «Nếu có hàng ngoại đạo dị học đến hỏi rằng: "Thế nào là pháp bản?", các thầy nên đáp: "Dục là pháp bản. Thế nào là tập? Xúc là tập. Thế nào là đồng thú? Thọ là đồng thú. Thế nào là trí hữu? Niệm là trí hữu. Thế nào là minh đạo? Tư duy là minh đạo. Thế nào là đệ nhất? Tam muội là đệ nhất. Thế nào là tối thượng? Trí tuệ là tối thượng. Thế nào là kiên cố? Giải thoát là kiên cố. Thế nào là cứu cánh? Niết Bàn là cứu cánh."»

「如是,諸比丘!欲為諸法本,更為諸法習,痛
為諸法同趣,念為諸法致有,思惟為諸法明
道,三昧為諸法第一,智慧為諸法最上,解
脫為諸法牢固,泥洹為諸法畢竟。

« Như vậy, này các Tỳ Kheo! Dục là cội gốc của chư pháp, xúc là chỗ tập khởi của chư pháp, thọ là chỗ đồng quy của chư pháp, niệm là chỗ đưa chư pháp đến hiện hữu, tư duy là con đường soi sáng của chư pháp, tam muội là bậc nhất trong chư pháp, trí tuệ là tối thượng trong chư pháp, giải thoát là nền vững chắc của chư pháp, Niết Bàn là chỗ rốt ráo cuối cùng của chư pháp. »

「諸比丘!當學是,常當有去家之想念,非常想
念,非常苦想念,苦非身想念,穢食想念,不淨
想念,死亡想念,一切世間無樂想念,知世
間邪正想念,別世間有無想念。世間所習
所取歡樂變失及其歸趣,當如事以正見知
之。諸比丘!念是為斷愛棄欲,入正慧得苦際。」
佛說經已,皆歡喜奉行。

«Này chư Tỳ Kheo! Các thầy nên học điều này, nên thường có tưởng niệm xuất gia lìa nhà, tưởng niệm vô thường, tưởng niệm khổ trong vô thường, tưởng niệm vô ngã trong khổ, tưởng niệm bất tịnh của thức ăn, tưởng niệm bất tịnh, tưởng niệm về cái chết, tưởng niệm không có gì đáng vui trong cả thế gian, tưởng niệm phân biệt tà chánh trong thế gian, tưởng niệm phân biệt hữu vô trong thế gian. Những gì thế gian tập nhiễm, chấp thủ, ưa thích, cùng với sự biến đổi, mất mát và chỗ quy thú của chúng, hết thảy đều nên y theo sự thật mà dùng chánh kiến để biết rõ. Này chư Tỳ Kheo! Quán niệm như vậy thì đoạn ái, bỏ dục, vào chánh tuệ, đạt đến khổ tế.»

Đức Phật thuyết kinh này xong, tất cả đều hoan hỷ phụng hành.